Foody – Dẫn đầu thị trường tìm kiếm ẩm thực Việt Nam?

Ẩm thực là một lý do khiến tôi yêu Việt Nam. Có rất nhiều món ăn và quả thật là khó khăn để lựa Foody-Logo1chọn sẽ ăn gì.
Trong khoảng thời gian tôi ở tp. Hồ Chí Minh tôi may mắn có dịp gặp Minh Đặng, người sáng lập của Foody (www.foody.vn) , một startup cung cấp dịch vụ tìm kiếm, giới thiệu nhà hàng, quán ăn. Anh đã chia sẻ một vài kế hoạch sắp tới và tầm nhìn của một startup trong lĩnh vực này.

Foody tập trung chủ yếu để giới thiệu những nhà hàng tốt tới cộng đồng thành viên của họ và cho phép người dùng có thể bình luận, đánh giá chất lượng của những nhà hàng đó. Dịch vụ này khá giống với Hungry Go Where của Singapore, có thể nhiều người trong số các bạn đã từng nghe nói.
Đầu năm nay Foody cũng đã nhận được đầu tư từ quỹ Cyberagent Ventures Vietnam.

Minh hướng tới việc xây dựng Foody thành dịch vụ giới thiệu ẩm thực online lớn nhất và phổ biến nhất trong nước.
Hiện tại cũng có 2 dịch vụ tương tự tại Viêt Nam là Place.vn hay Diadiemanuong.com nhưng không một cái nào trong số chúng có tiềm năng để dẫn đầu trong lĩnh vực này. Theo Minh cuộc chiến trong lĩnh vực này mới ở giai đoạn bắt đầu.

Hiện tại một team với 30 người đang làm việc chăm chỉ để cái thiện giao diện người dùng và các chức năng mới cho Foody. Nhiều tiêu chuẩn tìm kiếm (hệ thống tìm kiếm chuyên biệt) và phân loại đang được áp dụng để làm cho kết quả tìm kiếm trở lên chính xác hơn nữa. Người dùng bây giờ có thể tìm kiếm kết quả thông qua các bộ lọc dữ liệu như giá thành, loại đồ ăn hoặc ngay cả xu hướng ẩm thực (cái này quả thú vị hơn suy nghĩ của tôi).

Foody

Hầu hết các nhà hàng được liệt kê hiện tại tập trung ở các thành phố, như HCM, Hà Nội, Đà Nẵng…Thời gian này Foody đang mở rộng phát triển khắp Việt Nam và trong tương lai họ sẽ có danh sách của tất cả các nhà hàng ở các khu vực khác.
Hiện tại Foody đã có hơn 13.000 nhà hàng, 7.000 bình luận và xấp xỉ 24.000 hình ảnh đã được tải lên. Nhìn nhận kế hoặch phát triển trong tương lai
Minh nói rằng anh ấy có thể thấy Foody đang trở thành một nền tảng mang lại giá trị dịch vụ tốt hơn, như đặt bàn, gọi đồ ăn, dịch vụ khuyến mại, giảm giá.

Quả là thú vị khi chứng kiến một người khởi nghiệp như Minh, người luôn khao khát làm những điều khác biệt trong thị trường mới nổi Việt Nam
Với nhiều sáng kiến và nhiệt huyết như vậy Việt Nam chắc chắn sẽ trở thành 1 điểm cần chú ý thời gian tới.

(Bài dịch từ http://www.techinasia.com/foody-fights-vietnams-food-recommendation-service/)
Like Foody on facebook http://www.facebook.com/FoodyVietnam?ref=ts&fref=ts

Advertisements

Trang web tìm kiếm quán ăn, café… hữu ích – xây dựng một cộng đồng ẩm thực.

1 công cụ tìm kiếm địa điểm ăn uống mới đang hoàn thiện cơ sở dữ liệu cho các khu vực trong cả nước.

http://www.foody.vn

đây là 1 địa chỉ khá thú vị cho những ai đang muốn tìm kiếm quán ăn, nhà hàng phù hợp với sở thích của mình khi đi du lịch, hoặc đơn giản là rủ bạn bè, những người bạn ở xa khi đến thăm đi khám phá những quán ăn độc đáo, món ăn mới lạ hay đặc sản vùng miền.

Đặc biệt với ứng dụng cho mobile (iPhone…) bạn có thể dễ dàng tìm kiếm thông tin hữu ích trong những buổi lang thang phố phường mà chưa biết sẽ ăn gì, ở đâu.

http://www.foody.vn

Đây quả thật là 1 công cụ đặc biệt hữu ích mà bạn nên có khi đi du lịch, hoặc tụ tập…và là công cụ  hiệu quả để cho các nhà hàng, quán ăn, café có thể mang hình ảnh, món ăn của mình ra cộng đồng.

http://www.foody.vn/them-dia-diem

LiKE Foody on facebook: http://www.facebook.com/FoodyVietnam?ref=ts&fref=ts

Du học sinh – Về hay ở ?

(Bài viết hay trên: http://www.hanoian.com/index.php?option=com_content&task=view&id=33&Itemid=9)

Sống ở trên đời nên biết mình là ai

Trước hết, các bạn lưu học sinh yêu quý của tôi nên xác định xem mình là ai, mình muốn làm gì, mình muốn trở thành người như thế nào. Chỉ khi những điều này đã rõ ràng rồi, thì các bạn mới có thể quyết định được việc ở hay về cho bản thân mình.

Du học sinh, các bạn là ai? Thế nào cũng có bác bảo: “Thằng này hỏi gì mà ngu thế? Du học sinh là du học sinh.”. Du học sinh là những người đi học nước ngoài, được mời đi do tài năng, do xin học bổng sùi bọt mép, do cơ quan nhà nước, trường Đại học có suất cử đi, hoặc do hoàn cảnh gia đình khá giả.

Dù đi theo bất kỳ dạng nào, học bất kỳ ngành gì, và lấy bất kỳ bằng cấp nào, các bạn cũng nên xác định một cách rõ ràng rằng mình chỉ là người đi học. Học vấn là bước đường đầu tiên để cung cấp kiến thức, khả năng tư duy và phương pháp luận cho các bạn, để sau này ra trường đi làm, chứ không phải cứ học tốt nghiệp ra trường có cái bằng, là các bạn đã là nhân tài xuất chúng, phải được yêu thương, kính trọng và lễ phép. Giữa việc học hành ở trong trường với nghiên cứu khoa học trong thực tế và làm việc trong công nghiệp là khoảng cách một trời một vực.

Ví dụ trực quan cho bọn chim non em chã không có khả năng tư duy trừu tượng là việc cần thiết, nên tôi cung cấp cho các bạn một ví dụ trực quan sinh động. Tôi có một ông anh quen biết, tạm gọi là H., được giải gì Toán quốc tế năm nào cũng lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ nữa. Sau khi được giải, ông anh được mời đi học Toán tại trường Lomonosov ở Nga, rồi được Harvard mời sang Mỹ học Ph.D. Kinh tế. Ngày ông anh đặt chân vào Harvard, ông tuyên bố một câu xanh rờn “H. đi học ở Harvard là vinh dự cho Harvard, chứ không phải là vinh dự cho H.”. Quả thật kết quả học tập của ông này cực kỳ khủng khiếp. Luận văn ra trường của ông anh làm cho không chỉ giáo sư Harvard mà giáo sư nhiều trường khác nữa kinh sợ và thán phục. Hiu hiu tự đắc, ông anh ôm hồ sơ lên một công ty của người Do thái về Thị trường chứng khoán ở New York city để xin việc. Hôm phỏng vấn, bọn nó đưa cho ông anh một model mà hàng ngày bọn nó vẫn dùng để dự báo Chứng khoán, bảo ông anh phân tích. Ông anh nghĩ mãi không ra, nó cho cầm về nhà, ba ngày sau lên gặp lại. Ba ngày sau, ông anh lên gặp chúng nó, vẫn nghĩ chưa ra. Bọn Do thái bảo: “Mặc dù mày nghĩ không ra, nhưng thấy mày có khả năng tư duy, tao tuyển vào làm”. Làm một vài năm, thấy mình không lại được với bọn kinh doanh trong thực tế, ông anh bỏ về Việt nam đi buôn, bây giờ là một triệu phú tiền đô lừng lẫy phết. Nhưng các bạn nên thấy là giữa học ở trường và thực tế nó khác nhau xa lắm.

Thỉnh thoảng lại thấy có tin chú sinh viên này, cô sinh viên kia thực tập ở NASA hoặc nhóm hightech này, nhóm hightech nọ. Nhưng các bạn sinh viên yêu quý của tôi nên biết rằng dù các bạn có đi thực tập ở trên trời, thì người ta cũng chỉ giao cho các bạn làm những việc vớ vẩn, không làm thì cũng có nguời khác làm, thậm chí chả ai làm thì cũng không sao. Không phải cứ thực tập ở NASA ra là các bạn làm được tàu vũ trụ, cho nên tự nhận mình là nhân tài, kể cũng khí sớm, phỏng?

Ngay cả giáo sư của các bạn đi làm project cho Bộ quốc phòng hay các công ty công nghiệp để lấy tiền tươi, thóc thật còn chưa ăn ai, nữa là các bạn đi thực tập. Một ví dụ trực quan sinh động là có một lão giáo sư làm hợp đồng nghiên cứu phần mềm điều khiển tên lửa để bắn máy bay chiến đấu. Phần mềm của lão làm quá kém, tốc độ quá chậm, nên hôm nghiệm thu, lão bảo “Thôi, tên lửa này dùng để bắn máy bay hành khách”.

Em của các bác và những người làm R&D trong công nghiệp có một thú vui rất tao nhã và rẻ tiền là khi nào muốn giải trí, thì lấy scientific paperwork của bọn giáo sư Đại học về đọc thay truyện cười.

Vì thế, mới học được mấy chữ trong trường ra, được tấm bằng chứng nhận là qua giai đoạn học hành, mà đã vỗ ngực mình là nhân tài, thì hết sức nực cười và lố bịch. Đã thế, chưa làm gì được cho bản thân và gia đình, chứ chưa nói là cho Tổ quốc, được đế quốc chào mời đồng lương mấy chục ngàn bẩn một năm (xin lỗi, đủ cho em ăn sushi 3 tháng, còn 9 tháng chết đói), mà đã tưởng mình là thiên tài, ra điều kiện về nước phải có chỗ làm ngon, được làm lãnh đạo, đòi Tổ quốc và nhân dân phải đãi ngộ, trong khi Tổ quốc còn khó khăn, nhân dân còn nghèo, thì phải nói là cực kỳ vô liêm sỉ. Những kẻ yêu nước bằng mồm như thế nên học anh Kennedy yêu quý “Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc.”

Mang tiếng là học ở Tây về, đầu đội trời, chân đạp ga xe ô tô, thế mà không tìm được việc gì mà làm, hết lạy ông đi qua, lạy bà đi lại rồi phàn nàn là không có ai trọng dụng nhân tài, thì nên ở lại Tây mà phá hoại Đế quốc, đừng về cho nó khỏi thêm gánh nặng cho Tổ quốc và nhân dân.

Tất nhiên, đi học có dăm bảy loại, nên Về hay Ở cũng do quyết định của từng người, chứ không có câu trả lời duy nhất đúng cho ai cả. Tôi xin nêu một số ví dụ về các trường hợp nên ở hay nên về để các bạn tham khảo.

I. Các trường hợp nên ở lại

Bọn ngu dốt: Có những kẻ ngu dốt do may mắn, luồn lọt, xin xỏ, nịnh hót giỏi, được cử đi học. Bọn này ra ngoại quốc học chỉ làm nhục Tổ quốc, mai mốt về nước sẽ phá hoại Tổ quốc. Bọn này không nên về.

Bọn hoang tưởng: Có một số kẻ học tại ngoại quốc, thậm chí tại những trường nhất nhì thế giới, nhưng chúng không biết rằng chúng được xét tuyển vào là do Quỹ học bổng mà chúng được tài trợ xin cho + Điểm ưu tiên cho các quốc gia nghèo đói, kém phát triển, ưu tiên châu Phi, nhà quê, miền núi, khu vực I, chứ không phải do tài năng của chúng. Chúng đi học hết năm này qua năm khác, thậm chí học tới hàng chục năm. Để chúng lê la trong trường lâu thì tốn tiền học bổng, người ta phải tống chúng ra trường bằng cách cho chúng tốt nghiệp. Khi chúng ra trường, giáo sư thế nào cũng viết nhận xét tốt, để chúng dễ xin việc. Nhưng chúng lại không biết điều đó, tưởng mình là thiên tài, nằng nặc đòi làm lãnh đạo, mở mồm ra là nói toàn chuyện kinh bang tế thế, cứu vớt cả quốc gia, thế giới, thậm chí cả hệ mặt trời. Bọn này nếu cho về thì cũng chỉ nên cho về Trâu Quỳ hoặc Biên Hòa.

Gái xấu, gái già hoặc gái vừa già vừa xấu: Gái xấu quá, mà đã trót đi du học thì cũng không nên về. Phong tục tập quán ở nhà mới ra khỏi lũy tre làng một tí, vẫn còn nặng thành kiến với gái học cao và lối sống sa đọa dễ nhiễm của bọn tư bản đế quốc, vì thế các em gái xấu, gái già hoặc vừa già vừa xấu nếu về rất khó có khả năng kiếm được chồng. Quan niệm về Mỹ học của bọn Tây khác chúng ta, nên gái xấu của ta thành gái đẹp của chúng, với lại bọn nó tư duy thông thoáng cởi mở hơn, nên các em thuộc diện đã nêu trên ở lại trời Tây thì rất dễ có một mái ấm gia đình hạnh phúc.

Những người vay mượn để đi du học tự túc: Có một số bạn không phải gia đình khá giả, vì lý do này khác không xin được học bổng, nhưng có ý chí phấn đấu, nên vay tiền đi du học tự túc. Số tiền có thể khá lớn, nếu về ngay mà không có việc làm tốt để trả nợ thì cũng kẹt. Các bạn này cũng chưa nên về, mà nên kiếm tiền trả nợ, rồi tích lũy lấy một số vốn rồi hãy về.

Những người học những ngành quá cao siêu: Những ngành đại khái như Vật lý nguyên tử hay Vật lý lý thuyết, hoặc PLM/PDM software for enterprise, Super Computing, Robotics … thì nói chung là chưa nên về vội. Hiện nay máy móc ở Việt nam chưa có, và không biết bao giờ mới có, những người này về sẽ không có ứng dụng. Hơn nữa, sau khi về một thời gian, kiến thức sẽ bị mai một. Chẳng may đến lúc đấy, chúng ta có nhu cầu phóng tên lửa “Thần Bò” để đọ với tên lửa “Thần Trâu” của Tàu khựa, hoặc muốn làm bom nguyên tử hay máy bay chiến đấu, kiến thức của các bạn đã bị mai một rồi, không cống hiến được nữa thì phí. Đây là diện các bạn chưa nên về.

II. Các trường hợp nên về

Học ngành kinh tế: Đất nước đang lúc phát triển kinh tế, và cần những chuyên gia giỏi.
Có một vài bạn học kinh tế nói là hệ thống ở Tây nó khác ở ta, những gì học được đem về không áp dụng được. Đấy là nói láo. Tất nhiên là không áp dụng một cách máy móc, nhưng những nguyên tắc, quy luật, quy trình đều có những nét chung, đều có thể cải biến và ứng dụng một cách sáng tạo được. Bạn nào học Tây một cách máy móc thì cũng không nên về.

Học ngành Văn hóa: Các bạn nên về để giúp đồng bào trong nước có thói quen dừng xe trước đèn đỏ, ra chỗ đông biết xếp hàng, không chen lấn xô đẩy và không xả rác ra đường …

Học ngành kiến trúc và quy hoạch đô thị: Các bạn nên về để quê ta đừng có những kiến trúc lố bịch kiểu “Em ơi Hà nội chóp”, đừng có những dự án trùng tu ngu xuẩn như thay cột gỗ của Hoàng cung Huế bằng cột bê tông, đừng có những dự án quy hoạch đô thị đần độn kiểu đòi thay nuớc Hồ Tây hay đòi đập khu phố cổ Hà nội …

Các bạn nhà giàu và có sẵn cơ sở kinh doanh, quan hệ ở nhà: Bây giờ đang giai đoạn phát triển kinh tế, ai có cơ sở và quan hệ sẵn thì có thể kiếm tiền triệu (USD) , vì thế ở lại Tây làm chó cún, kiếm vài chục nghìn một năm, không đủ cho em các bác ăn sushi, thì ở lại làm gì.

Việc về hay ở là quyết định của mỗi cá nhân, tùy theo trình độ, khả năng, hoàn cảnh và mục đích của từng người. Không ai có thể quyết định thay cho ai được. Còn các bác cứ to mồm yêu nước thương nòi, hô hào về nước đi, hy sinh đi, cống hiến đi, thì em xin các bác, các bác tỉnh lại đi, bình tĩnh xem xét lại xem mình có bị thần kinh hay không? Các bác thì làm được cái gì cho đời chưa, mà lý thuyết suông? Những loại đấy, nếu có sa chân lỡ bước ra đến nước ngoài rồi thì cũng không nên về. Các bác cứ ở lại thật lâu vào, thay mặt Tổ quốc và nhân dân, em cảm ơn các bác.

(http://www.hanoian.com/index.php?option=com_content&task=view&id=33&Itemid=9))

Những vấn đề về tuyển dụng nhân sự của các công ty công nghệ thông tin lớn

(Bài viết hay trên: http://www.hanoian.com/index.php?option=com_content&task=view&id=47&Itemid=44)

Một vài suy nghĩ và kinh nghiệm của tôi về việc tuyển dụng nhân sự của các công ty lớn trên thế giới.
Những vấn đề về tuyển dụng nhân sự của các công ty Công nghệ Thông tin lớn

Ngày nay, những sinh viên mới ra trường và những người khó tìm việc trong giới Công nghệ Thông tin thường nói về việc được tuyển vào làm cho những tập đoàn tên tuổi khổng lồ trong IT như Microsoft, IBM, Oracle, Google, Yahoo, Cisco … như là giấc mơ một đời người.

Báo chí và những bài viết đần độn dành cho thông tin đại chúng đã làm cho những cuộc phỏng vấn vào các công ty lớn kể trên như là những cuộc phiêu lưu thú vị đầy những khó khăn, thử thách tuyệt vời về tư duy dành cho những lập trình viên trẻ tuổi, thiên tài và nhiều tham vọng.

Nhưng thực tế không phải toàn là màu hồng như những hình ảnh PR do các công ty đó và các tạp chí tay sai của họ cùng bọn bồi bút tạo nên. Thực ra việc tuyển dụng nhân sự vào các công ty khổng lồ có nhiều vấn đề nực cười và lố bịch hơn nhiều so với những hình ảnh họ cố gắng trưng bày ra trước công chúng.

Sau đây là một vài vấn đề chính.

1) Hiệu ứng “hàng hiệu”
Các bạn có thể thấy là những nhà sáng lập chính của các công ty IT thành công lớn trên thế giới như Bill Gates, Larry Ellison, Larry Page, Sergey Brin, Michael Dell … là những người không có bằng cấp gì cho ra hồn người, nếu không bỏ học Đại học thì cũng bỏ làm Tiến sĩ.

Nhưng ít ai để ý là những người này đều là “hàng hiệu”, nghĩa là ít nhất cũng đặt chân vào cổng trường những trường danh giá, ví dụ như Bill Gates từng đánh poker ở Harvard, còn Larry Page và Sergey Brin thì đã từng ngồi tễu ngắm gái trên ghế đá Đại học Standford, cùng nhau chỉ trỏ bàn tán thô bỉ.

Ngoài ra, các công ty lớn thường nhận được hàng nghìn, thậm chí hàng chục nghìn hồ sơ xin việc mỗi ngày. Do đó, bất kể những gì mà họ rêu rao trước công chúng về chuyện “Khả năng quan trọng hơn bằng cấp”, “Chúng tôi không tuyển chọn mọt sách mà tuyển chọn nhân tài” …, nếu các bạn không tốt nghiệp hoặc đang học tại một trong những trường Đại học hàng đầu thế giới như Standford, MIT, Berkeley, Carnegie Melon …, thì khả năng hồ sơ xin việc của các bạn được quẳng vào sọt rác trước khi có ai đó đọc tới dòng thứ hai là rất gần với 101%.

Cái này gọi là “Brand name effect”, hay còn gọi là “Hiệu ứng sành điệu”.

2) Hiệu ứng vực xoáy (Spiral effect)
Bất kể các khẩu hiệu về chuyện “tuyển chọn nhân tài”, hoặc “công ty chúng tôi chỉ dành cho những người giỏi nhất”, công ty lớn là công ty lớn, và trong môi trường đó, bao giờ cũng có cạnh tranh. Mà một trong những cạnh tranh lớn nhất, khốc liệt nhất là “job security”.

Bây giờ không phải là những năm 80 của thế kỷ 20, khi mà lập trình viên như sao buổi sớm, quản trị mạng như lá mùa thu. Bây giờ bất kỳ con gián nào biết phân biệt phím Enter và ESC cũng có thể làm quản trị mạng, và bất kể ông kễnh bốc phét nào biết phân biệt “include ” và “import java.swing.*” cũng có thể vỗ ngực làm lập trình viên.

Vì thế tìm được việc làm trong ngành Công nghệ Thông tin đã khó, giữ được việc làm còn khó hơn. Nhất là những chỗ làm an nhàn, quyền lợi béo mà hầu như chả phải làm gì, đại khái như các vị trí management trong các công ty lớn. Và chính các vị làm ở các vị trí management này và các cộng sự của họ sẽ phỏng vấn về kỹ thuật và công nghệ để tuyển nhân viên mới.

Tất nhiên là họ không tuyển những thằng ngu, vì như thế thì không có ai làm tay sai cho họ, làm ra “tiền tươi, thóc thật”, trong khi họ chỉ ngồi mát ăn bát vàng. Mặt khác, họ cũng không tuyển những thiên tài có khả năng đe dọa chiếc ghế của họ đang ngồi.

Vì thế, khởi đầu, công ty có thể là một tập hợp những người rất giỏi, có quyền lợi gắn bó với sự thành công và thất bại của công ty. Nhưng khi công ty bắt đầu lớn lên, các vị trí management chỉ là những người làm thuê, người làm thuê đầu tiên sẽ tuyển những người kém hơn mình một tí, rồi đến lượt những người kia lại tuyển những người khác kém hơn mình một tí nữa … và cứ thế … cứ thế … vực xoáy cứ càng ngày càng sâu … thế mới gọi là spiral effect.

Vì thế, ngày nay việc vượt qua vòng phỏng vấn kỹ thuật của các công ty lớn không phải là chuyện bạn có thực sự giỏi hay không, mà là bạn phải có “a right amount of stupidity”, nghĩa là phải ngu xuẩn một cách đúng mức. Hoặc bạn phải là một diễn viên kịch nghệ xuất sắc kiêm lập trình viên siêu đẳng, để biết cách trả lời hoàn hảo một vài câu hỏi, trả lời đến mức 95% hoặc 97% cho một vài câu hỏi khác, và giả vờ fail một số câu hỏi đơn giản, để người phỏng vấn thấy rằng bạn không đe dọa chiếc ghế của họ.

Nếu bạn quá ngu xuẩn, thì tất nhiên là chả ai thèm tuyển bạn. Nhưng nếu bạn tỏ ra giỏi hơn những người đang phỏng vấn bạn, hoặc trả lời các câu hỏi một cách quá trôi chảy, hoàn hảo thì hãy coi chừng. Khả năng mà bạn bị từ chối tuyển dụng cũng sẽ rất gần với 101 %.

3) Hiệu ứng con khỉ (Monkey sees, monkey does)
Vào thời gian mới bắt đầu khởi nghiệp, các chuyên gia của Microsoft thường có cách phỏng vấn độc đáo là hỏi những câu hỏi ít liên quan, hoặc không liên quan tới Computer Science, nhằm mục đích loại trừ các con mọt sách, và thử xem các ứng viên có khả năng tư duy sáng tạo hay không.

Ví dụ như họ có thể hỏi: “Tại sao nắp cống có hình tròn?”, hoặc “Có 3 công tắc ở trong một phòng, và có 3 bóng đèn ứng với 3 công tắc đó trong một phòng khác. Từ trong phòng này không thể nhìn thấy phòng kia. Làm thế nào để chỉ cần 1 lần đi từ phòng này sang phòng kia, bạn có thể biết được công tắc nào ứng với bóng đèn nào?”.

Tất cả có vẻ tốt. Nhưng sau này, các công ty Công nghệ đã lạm dụng lối hỏi này, và thậm chí cứ hỏi một cách ngớ ngẩn, và chả hiểu tại sao lại làm thế.

Ví dụ có một người hỏi một ứng viên thế này: “Có bao nhiêu cây xăng ở bang Massachusetts?”
Ứng viên trả lời: “Có 5000 cây xăng.”
Người phỏng vấn hỏi: “Tại sao lại 5000?”.
Ứng viên trả lời: “Tất nhiên là thằng ngu nào cũng biết là khi hỏi câu này, người ta sẽ chờ đợi là ứng viên sẽ phân tích xem trung bình một người dùng một tuần bao nhiêu xăng, đổ xăng bao nhiều lần, rồi vùng này có bao nhiêu người …, từ đó suy ra có bao nhiêu cây xăng. Nhưng sự thực là cuộc sống khác với xác suất thống kê trên giấy, nên ông hãy trả lời tôi câu này: Ông thuê tôi vào để lập trình, hay là để hack vào database quản lý xăng dầu của chính quyền bang?, rồi tôi sẽ trả lời nghiêm chỉnh câu hỏi của ông.

Ngoài ra, làm sao ông có thể chứng minh được là không phải là có 5000 cây xăng, mà chỉ có 3000 chẳng hạn? Hoặc việc suy ra là có 5000 cây xăng thì liên quan gì đến việc người trả lời có phải là một lập trình viên giỏi hay không?”

Tóm lại là nhân viên phỏng vấn của các công ty lớn hiện nay chỉ thi đua nhau xem ai đưa ra nhiều câu hỏi ngu xuẩn và ngớ ngẩn hơn, chứ không phải là tập trung vào việc tìm lập trình viên giỏi. Thấy Microsoft làm thế, họ cũng làm thế. Monkey sees, monkey does.

Đó là chưa kể là trong các trường Đại học tại Mỹ hiện nay, sinh viên thi nhau thu thập, in và chuyền tay nhau những bản hỏi-đáp của những câu hỏi phỏng vấn như vậy, gọi là “Cẩm nang Microsoft” hay “Những câu hỏi phỏng vấn ngu xuẩn nhất thế kỷ 20”. (không có thế kỷ 21, vì về mặt cơ bản là các phỏng vấn hiện nay cũng chả có câu hỏi nào mới hơn các câu hỏi của Microsoft từ thế kỷ trước). Do đó, ý nghĩa của việc hỏi những câu hỏi nhằm kiểm tra tính suy luận “ngu” cũng giảm đi rất nhiều, và khoa học đã chỉ ra rằng chả có gì chứng tỏ khả năng trả lời những câu hỏi “dở hơi biết bơi” lại có liên quan đến khả năng lập trình hay phát minh, sáng tạo.

Vì vậy, các bạn trẻ có ý định tìm việc làm trong ngành Công nghệ Thông tin hãy thực tế hơn một chút.
Nếu các bạn thực sự giỏi, có khả năng sáng tạo cao, thì nên tìm môi trường start-up. Ở đó cơ hội để các bạn trở thành triệu phú hoặc tỷ phú nhiều hơn, và ít có thói quan liêu, lừa lọc lẫn nhau, ghen tỵ, tranh giành, đấu đá hơn.

Các bạn có thể thấy là các ngôi sao của ngành Công nghệ Thông tin như Yukihiro Matsumoto, David Hainemeier Hansson, Torvalds Linux, Martin Fowler, Bruce Tate, Justin Gehtland, David Black, Zed Shaw … chả có ai đi làm thuê cho bọn địa chủ, cường hào ác bá hết, mà chỉ tự làm hoặc làm cho các công ty nhỏ.

Tuy nhiên nếu bạn chỉ có một trình độ tầm tầm, tốt nghiệp một trường hàng hiệu, có một “giấc mơ con” sắp sửa “đè nát cuộc đời con” là kiếm một đồng lương 6 chữ số USD hàng năm, vỗ ngực xưng tên với các nhãn hiệu lớn, giải quyết khâu oai, thì nên học thêm một lớp “diễn viên điện ảnh” và cố gắng luyện để biết thế nào là “a right amount of stupidity”.

Làm thuê cho công ty lớn cũng chả có gì xấu, có khi cũng hay, trừ thói quan liêu cửa quyền của bọn nhân sự và nguy cơ biến thành một cái đinh ốc trong một cỗ máy lớn, năm này qua năm khác làm đi làm lại công việc của một cái đinh ốc hay một cái bánh răng.

(http://www.hanoian.com/index.php?option=com_content&task=view&id=47&Itemid=44)

Word Stress – Stress in compounds – Đánh dấu trọng âm từ.

Trong quá trình học English chúng ta thường ít quan tâm tới trọng âm, nhưng đây là 1 phần đặc biệt quan trọng, nó giúp chúng ta nâng cao khả năng listening comprehension và speaking (oral skills). Mình đã thu thập những nguyên tắc  đánh dấu trọng âm và chia thành các mục chính: Nguyên tắc đánh dấu trọng âm của từ và cụm từ ghép (Word Stress – Stress in compounds), Nguyên tắc đánh dấu trọng âm của câu và ngữ điệu câu (Stress in Sentence – Rhythms). Hi vọng sẽ giúp mọi người trong quá trình học English.

NGUYÊN TẮC ĐÁNH DẤU TRỌNG ÂM TỪ VÀ CỤM TỪ GHÉP

I. Nguyên tắc đánh dấu trọng âm từ.

Thứ nhất ta chia từ tiếng anh thành 2 loại: Simple Word và Complex Word. Simple Word là những từ không có suffix và prefix, tức là gốc của 1 nhóm từ nào đấy, còn Complex Word thì ngựợc lại.

1. Simple Word:

a. Từ có 2 âm tiết (syllable)

+  Quy tắc cho động từ và tính từ:

– Nếu âm tiết thứ 2 có nguyên âm dài hay nguyên âm đôi hoặc nó tận cùng bằng hơn 1 phụ âm thì nhấn vào âm tiết thứ 2

Ví dụ:   apPLY – có nguyên âm đôi
arRIVE- nguyên âm đôi
atTRACT- kết thúc nhiều hơn một phụ âm
asSIST- kết thúc nhiều hơn một phụ âm
– Nếu âm tiết cuối có nguyên âm ngắn và có một hoặc không có phụ âm cuối thì chúng ta nhấn vào âm tiết thứ nhất

Ví dụ:  ENter – không có phụ âm cuối và nguyên âm cuối là nguyên âm ngắn.
ENvy – không có phụ âm cuối và nguyên âm cuối là nguyên âm ngắn.
Open
Equal
Lưu ý, rất nhiều động từ và tính từ có hai âm tiết không theo qui tắc : ví dụ như HOnest, PERfect

+ Qui tắc cho DANH TỪ:
–  Nếu âm tiết thứ 2 có nguyên âm ngắn thì nhấn vào âm tiết đầu:
Ví dụ:     MOney
PROduct
LARlynx

– Nếu không thì nhấn vào âm tiết thứ 2:
Ví dụ:  balLOON
deSIGN
esTATE

2, Three-syllable words: Những từ có 3 âm tiết:
+ Qui tắc đối với ĐỘNG TỪ/ TÍNH TỪ:
– Nếu âm tiết cuối là nguyên âm dài, nguyên âm đôi hoặc tận cùng bằng hơn một phụ âm thì chúng ta nhấn vào âm tiết cuối:
Ví dụ:   enterTAIN
resuRECT

– Nếu âm tiết cuối là nguyên âm ngắn thì nhấn vào âm tiết giữa, nếu âm tiết giữa cũng là nguyên âm ngắn thì chúng ta nhấn vào âm tiết thứ 1. Như vậy đối với từ có 3 âm tiết, chúng ta sẽ chỉ nhấn vào âm tiết nào là nguyên âm dài hoặc nguyên âm đôi, xét từ âm tiết cuối lên đầu.

+ Qui tắc đối với DANH TỪ:
– Nếu âm thứ 3 là nguyên âm ngắn thì âm đó KHÔNG đc nhấn
– Nếu âm thứ 3 là nguyên âm ngắn và âm thứ 2 là nguyên âm dài hay nguyên âm đôi thì nhấn vào âm tiết thứ 2:
Ví dụ:   poTAto
diSASter
– Nếu âm tiết thứ 3 là nguyên âm dài hoặc nguyên âm đôi, hoặc kết thúc bằng nhiều hơn một phụ âm thì chúng ta nhấn vào âm tiết thứ 1
Ví dụ:   QUANtity
(Đối với danh từ có 3 âm tiết thì âm thứ 1 thường đc nhấn)

Đó là đối với simple words, còn đối với complex words thì khó khăn hơn vì hầu hết chúng ta đều phải nhớ máy móc
Complex words được chia thành hai loại : Từ tiếp ngữ (là những từ được tạo thành từ từ gốc thêm tiếp đầu ngữ hay tiếp vĩ ngữ) và Từ ghép(là những từ do hai hay nhiều từ ghép lại thành, ví dụ như armchair…)

I. Tiếp vĩ ngữ (Suffixes)
1. Trọng âm nằm ở phần tiếp vĩ ngữ: Đối với các từ gốc(sterm) mang các vĩ ngữ sau đây, thì trọng âm nằm chính ở phần vĩ ngữ đó:

ain (chỉ dành cho động từ) như entertain, ascertain
ee như employee, refugee
eer như volunteer, mountaineer
ese như journalese, Portugese
ette như cigarette, launderette
esque như picturesque, unique

2. Tiếp vĩ ngữ không ảnh hưởng vị trí trọng âm: Những tiếp vĩ ngữ sau đây, khi nằm trong từ gốc thì không ảnh hưởng vị trí trọng âm của từ gốc đó, có nghĩa là trước khi có tiếp vĩ ngữ, trọng âm nằm ở đâu, thì bây giờ nó vẫn ở đấy :
able : comfortable, reliable….
age : anchorage…
al: refusal
en : widen
ful : beautifful …
ing :amazing …
like : birdlike …
less : powerless …
ly: lovely, huriedly….
ment: punishment…
ness: happpiness
ous: dangerous
fy: glorify
wise : otherwise
y (tính từ hay danh từ) : funny
ish (tính từ) : childish, foolish …(Riêng đối với động từ có từ gốc hơn một âm tiết thì chúng ta nhấn vào âm tiết ngay trước tiếp vĩ ngữ: demolish, replenish)

***Còn một số tiếp vĩ ngữ là _ance; _ant; _ary thì cách xác định:Trọng âm của từ luôn ở từ gốc, nhưng khôg có cách xác định rõ là âm tiết nào, nó tuỳ thuộc vào các nguyên âm của từ gốc đó, căn cứ vào qui tắc dành cho simple words rồi xác định là được thôi****

2. Đốì với tiếp đầu ngữ (prefixes) thì chúng ta khôg có qui tắc cụ thể, do tác dụng của nó đối với âm gốc khôg đồng đều, độc lập và khôg tiên đoán được. Do vậy, các bạn phải học máy móc thôi, khôg có cách nào khac.

3. Đối với các cặp từ loại :Có nghĩa là các cặp từ có 2 âm tiết, chính tả giống hệt nhau nhưng khác nhau về từ loại (danh từ, động từ, tính từ) thì dẫn đến vị trí nhấn âm cũng khác nhau. Qui tắc cho các cặp từ này là : động từ thì trọng âm vào âm tiết thứ 2 còn danh từ hay tính từ thì trọng âm đc nhấn vào âm tiết thứ nhất:
Ví dụ :
abstract (v)
abstract

II. Nguyên tắc đánh dấu trọng âm cụm từ ghép.

_  Đối với từ ghép gồm hai loại danh từ thì nhấn vào âm tiết đầu : typewriter; suitcase; teacup; sunrise.
_  Đối với từ ghép có tính từ ở đầu, còn cuối là từ kết thúc bằng _ed, nhấn vào âm tiết đầu của từ cuối: Ví dụ như bad-tempered
_  Đối với từ ghép có tiếng đầu là con số thì nhấn vào tiếng sau:three-wheeler.
_ Từ ghép đóng vai trò là trạng ngữ thì nhấn vần sau: down-steam.
_ Từ ghép đóng vai trò là động từ nhưng tiếng đầu là trạng ngữ thì ta nhấn âm sau: down-grade ;  ill-treat…

Liaison – Qui tắc nối âm.

Sau đây là một số quy tắc nối âm:

1. Qui tắc phụ âm đứng trước nguyên âm.

– Khi một phụ âm đứng trước một nguyên âm, bạn đọc nối phụ âm với nguyên âm.

Ví dụ: check-in bạn đọc liền thành [‘t∫ek’in], fill-up đọc liền thành [‘filʌp] chứ không tách rời hai từ.

– Các từ tận cùng bằng nguyên âm không được phát âm.

Ví dụ: make-up đọc là [‘meikʌp], come-on đọc là [‘kʌm,ɔn]

– Đối với những cụm từ viết tắt.

Ví dụ:  MA(Master of Arts) đọc là /em mei/

Tuy nhiên khi một phụ âm có gió đứng trước nguyên âm, trước khi bạn nối với nguyên âm, bạn phải chuyển phụ âm đó sang phụ âm không gió tương ứng.

Ví dụ laugh được phát âm là /f/ tận cùng, nhưng nếu bạn dùng trong một cụm từ như “laugh at someone”, bạn phải chuyển âm /f/ thành /v/ và đọc là /la:v væt/.

wall-eye       [‘wɔ:l’ai]

pull-off         [‘pulɔf]

hold on         [hould ɔn]

full-automatic           [‘fulɔ:tə’mætik]

catch-all              [‘kæt∫ɔ:l]

break-up          [‘breikʌp]

2. Qui tắc nguyên âm đứng trước nguyên âm

Khi một nguyên âm đứng trước nguyên âm bạn sẽ thêm một phụ âm vào giữa 2 nguyên âm để nối. Có 2 quy tắc để thêm phụ âm như sau.

– Đối với nguyên âm tròn môi (khi phát âm, môi bạn nhìn giống hình chữ “O”), ví dụ: “OU”, “U”, “AU”,… bạn cần thêm phụ âm “W” vào giữa.

Ví dụ “USA” sẽ được đọc là /ju wes sei/.

too often     /tooWoften/

who is         /whoWis/

so I                /soWI/

do all            /doWall/

– Đối với nguyên âm dài môi (khi phát âm, môi bạn kéo dài sang 2 bên), ví dụ: “E”, “I”, “EI”,… bạn thêm phụ âm “Y” vào giữa.

Ví dụ VOA (Voice of America) /vi you wei/.

I am              /IYam/

Kay is             /KayYis/

the end         /theYend/

she aske    /sheYasked/

3. Qui tắc phụ âm đứng trước phụ âm

Khi có 2 hay nhiều hơn phụ âm cùng nhóm đứng gần nhau, chỉ đọc 1 phụ âm mà thôi.

Ví dụ:

– “want to” (bao gồm 3 phụ âm N, T, T cùng nhóm sau răng đứng gần nhau) sẽ được đọc là /won nə/*.

– “going to” sẽ được đọc là [‘gɔnə] (3 phụ âm N,G,T đứng gần nhau).

Sau khi tham khảo những ví dụ trên, mời các bạn nghe và nhắc lại theo audio sau:

Chú ý: nghe và nhắc lại nhiều lần để có thể tạo thành phản xạ tự nhiên khi gặp những tình huống như vậy.

4. Các trường hợp đặc biệt

– Chữ U hoặc Y, đứng sau chữ cái T, phải được phát âm là /ch/:

Ví dụ: not yet [‘not chet]

mixture [‘mikst∫ə]

– Chữ cái U hoặc Y, đứng sau chữ cái D, phải được phát âm là /dj/:

Ví dụ: education [,edju:’kei∫n]

– Phụ âm T, nằm giữa 2 nguyên âm và không là trọng âm, phải được phát âm là /D/:

Ví dụ: tomato /tou’meidou/

I go to cinema /ai gou də sinimə/.

– “Him, her, them” không chỉ có một cách đọc thông thường như người học tiếng Anh thường sử dụng, mỗi từ đều có hai cách đọc khác nhau:

+ Có phụ âm đầu (khi phía trước là một nguyên âm)

+ Không có phụ âm đầu (khi phía trước là một nguyên âm – và trong trường hợp này, ta có thể nối).

Ví dụ: take him = ta + k + (h) im = ta + kim

gave her = gay + v + (h) er = gay + ver
Các bạn hãy chăm chỉ rèn giũa hàng ngày để có giọng nói và đọc tiếng Anh thật sắc, chuẩn hay sở hữu giọng hát tiếng Anh mượt mà như Lauren Christy trong đoạn trích bài hát “The Color of the night” nhé.

Hồng Nhung – Global Education

Chúc mừng năm mới

Tối 30 tết trời lạnh ngồi nhà xem tivi, chắc đây là tết đầu tiên ngồi nhà đón giao thừa.

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Năm cũ qua đi, năm mới đã đến, khó khăn qua đi và khó khăn khác lại sắp tới nhưng đây là lúc ngồi nhìn lại 1 năm qua đi và chuẩn bị tinh thần để vượt qua nhưng khó khăn sắp tới. Hãy cứ để khó khăn trước mắt đó giờ phải tận hưởng thời gian bên gia đình bạn bè và người yêu.Vậy là hạnh phúc rổi.

Năm nay sẽ có nhiều quyết định, nhiều thay đổi, hi vọng đến cuối năm sẽ thấy được những thay đổi tích cực. Mình đang sẵn sàng chờ đón thử thách đây ;), càng khó khăn càng chứng tỏ được bản lĩnh mà.

Chúc tất cả mọi người và gia đình sức khỏe, thành đạt và hạnh phúc trong cả công việc và tình yêu.

Chào thân ái và quyết thắng.

Phùng Nam.

Quản lý tài chính cá nhân.

(Đang viết tiếp … )

Làm thế nào để có 1 kế hoạch tài chính hoàn hảo ?

Để có một kế hoạch tài chính hoàn hảo, trước hết, bạn cần phải biết nhìn nhận lại vấn đề tiền bạc của mình. Công việc ghi chép, tính toán thu chi có vẻ hơi nhàm chán và phúc tạp, nhưng nếu thực hiện được, bạn sẽ biết rõ tài sản mình hiện có và đề ra những giải pháp để không bị chuyện tiền bạc ám ảnh. Từ đó, P.T.Cheng, một nhà doanh nghiệp trên trang web personalfinancebudgeting.com đưa ra một công thức để xác định tình hình tài chính.

Lập bảng cân đối thu chi : Gồm 2 phần: thu và chi theo tháng

Thu : là lương tháng, tiền thuê nhà, cổ tức từ cổ phiếu; lãi từ tiền tiết kiệm, tiền thuê đất…

Chi : là thực phẩm, quần áo, vật dụng, thẻ tín dụng, tiền thuê nhà, thuốc thang, giải trí, bảo hiểm, từ thiện, thuế, tiền học phí…

Liệt kê rạch ròi tất cả các khoản thu và chi. Sau đó tình tổng thu và tổng chi.

Cuối cùng là tính khoản thu thực tế: Khoản thu thực tế = Tổng thu – Tổng chi

Nếu khoản thu thực tế của bạn là số âm, có nghĩa là bạn đang tiêu xài nhiều hơn số tiền bạn kiếm được. Bạn phải có kế hoạch cắt giảm chi tiêu hoặc tìm cách tăng thu nhập.

Lập bảng tải sản thực tế.

Tài sản gồm tiền mặt, nhà đất, xe, tài khoản ngân hàng, cổ phiếu, lương hưu…

Khoản NỢ gồm: tiền thuê nhà, tiền nợ thẻ tín dụng, tiền thuê xe, tiền vay nóng, tiề đóng học phí, thuế…

Liệt kê tất cả tài sản sở hữu và tài sản ghi nợ. Tính tổng tài sản sở hữu và khoản nợ

Cuối cùng là tính tài sản thực tế: Tài sản thực tế = Tài sản – Khoản nợ

Tài sản thực tế là tiêu chí đánh giá mức độ Giàu/Nghèo của một cá nhân.

Các phần mềm hỗ trợ quản lý tài chính cá nhân.

1. AceMoney

2. Ascendo Money

Tiết kiệm chi tiêu.

Lên kế hoạch kiếm tiền.

Đầu tư để kiếm tiền.

Thay số điện thoại.

0989.732.784 -> 012.2222.7587

Hôm nay có 1 quyết định hơi điên rồ chút, đổi số điện thoại từ mạng Viettel sang Mobi, từ mạng bình dân sang mạng tốn tiền.

Chưa thấy ưu điểm của Mobi nhưnng đã thấy những phiền phức đầu tiên, mạng chập chờn, phí GPRS mắc vãi (điện thoại mà không có GPRS thì khác gì cục gạch sánh ngang với mấy con nokia ngày xưa), không nhận được 1 số contacts trong cái address book. Tốn tiền ngu rồi nhưng bù lại số mới có ý nghĩa đặc biệt he he.

Mọi người liên lạc với mình qua số mới nhé.

Thanks.